BỊ VONG NHẬP PHẢI LÀM SAO

*
*
Thời buổi văn minh tiến bộ như bây giờ mà còn nói đến ma quỷ, lại còn cả vụ vong nhập, thì có vẻ như như mê tín dị đoan. Mê tín dị đoan là lòng tin mê lầm. Không tồn tại mà tin có, hotline là tin mê lầm. Tuy nhiên vụ tin này không phải mê tín. Vị niềm tin của chính bản thân mình có cơ sở kinh khủng để luận, cũng từng hiện nay ra thực tiễn cho mình thấy, đủ để tin đầy đủ gì Phật nói trong kinh là xác thực. Cần tin đó không hẳn là mê tín. 

Các ghê nói ngũ quỷ có mà lại không tánh. Không tánh, cần ứng ra thực tế thì “cũng gồm mà cũng không”.

Bạn đang xem: Bị vong nhập phải làm sao

Có mà không tánh, là tất cả mà cái bao gồm này không mang tính chất phổ quát. Tức không thắt chặt và cố định là lúc nào cũng có, chỉ cần tùy duyên của mọi người mà thấy có hoặc thấy không. Với người có nhân duyên cùng với ma, hoặc vày nguyện lực độ sanh, thì thấy tất cả ma. Người không có nhân duyên thấy ma, cũng không có nguyện lực gặp mặt ma, thì không thấy ma. Nói bao gồm mà ko tánh là như vậy, là không tánh cố định.

Như người có duyên sinh hoạt trong Nam, khó mà thấy tuyết rơi, trong lúc người ở Sapa tuyệt ở những nước Âu Mỹ thì cho đến mùa là thấy tuyết rơi. Kẻ vào Nam, từng trải qua một lần làm việc Sapa giỏi đi phượt ở những nước Âu Mỹ vào mùa Đông, nghe nói tuyết rơi đã tin. Kẻ không đi cơ mà được chiếc duyên nghe người thân nói lại hoặc nhận thấy nó qua điện thoại di đụng thì cũng công nhận có tuyết rơi. Thấy có, thấy không là do duyên của từng người. Pháp nhân duyên là như vậy. Bởi vì mặt nhân duyên này của pháp mà biết là pháp ko tánh. Vày tánh pháp là không nhưng mà hiển thành thị mặt nhân duyên như vậy. Ko tánh, là ko tánh nạm định, chỉ tùy duyên mà lại hiện tướng.

Cho nên, bạn ta nói không có ma cơ mà mình thấy có, cũng không hẳn là bài toán lạ để gây tranh cãi. Tại duyên tín đồ ta không thấy, không thể bắt bạn ta tin mình. Duyên bản thân thấy có, không có nghĩa là người không giống cũng buộc phải thấy gồm như mình. Nhưng điều đó không gồm nghĩa ma vẫn không, lúc Phật đang kể vô số về những câu chuyện ngạ quỷ, từ bỏ nhân duyên cho tới hình tướng của chúng. Toàn bộ là tùy duyên. Kẻ phát âm về duyên khởi, sẽ biết như thế. Đó là vì sao kinh luận nói có ngũ quỷ mà cái tất cả đó không tánh. Tức không phải không có ma quỷ. Không được duyên hội tụ thì thấy nó không. Đủ duyên hiện khởi thì nó hiển thị với đủ sản phẩm hình dạng. Nói “có mà lại không tánh” là như vậy.

Cũng gồm dạng người, từng thấy tỉ mỉ mọi bài toán xảy ra, cũng được học, gọi trong gớm luận rằng ma quỷ có, nhưng mà vẫn khẳng định “không có”. Dạng này thời Phật vẫn xuất hiện. Đó là ngài Thiện Tinh, thị giả của Phật. Cho dù thấy tường tận đông đảo việc xẩy ra đúng tựa như những gì Phật sẽ nói, vẫn xác định không có. Vì chưng vô minh. Vì có ý đồ gia dụng bất chính. Thời Phật còn gặp gỡ phải, huống là thời mạt pháp này. Chỉ với chuyện bình thường.


Trong chiếc duyên của tôi, tôi tin tất cả ma quỷ. Vì chưng tôi từng nghe với thấy rất nhiều việc liên quan đến chúng, triệu chứng kiến luôn cả bài toán chúng nhập vào fan khác ráng nào. Cũng từng ra tay tiếp cứu giúp thiên hạ. Việc này chưa hẳn là câu hỏi lạ. Chư vị tiền bối cũng từng gặp, từng kể ra nghe siêu thú vị.

Xem thêm: Trường Đại Học Y Khoa Phạm Ngọc Thạch Năm 2021, Trường Đại Học Y Khoa Phạm Ngọc Thạch

Gần ba chục năm trước…

Ngày ấy em tôi được chuyển vào cơ sở y tế Sài Gòn, bị tiêu chảy cấp cho tính. Con bé xíu chứng kiến tổng thể mọi sự việc ma nhập hành xác cùng trả thù tín đồ sống nắm nào. Vấn đề này, tổng thể bệnh nhân thuộc phòng cũng giống như bác sĩ phụ trách phòng ấy bệnh kiến. Tôi thì chỉ tất cả duyên để nghe. Các lúc tôi vào, “con ma” ngủ yên. Chỉ thấy người phụ nữ lớn tuổi ngồi cạnh bên khóc rấm rứt, đang lẩm bẩm lời gì đó.

Bà ta đề cập rằng, nam nhi bà yêu một fan con gái. Họ sống với nhau như bà xã chồng. Cơ mà bà không chấp nhận và bắt cậu ta tránh bỏ. Cô ta uất ức với uống thuốc rầy từ tử. Rồi nhập vào phụ nữ bà. Con gái bà đâm đầu vào xe hơi với được gửi vào khám đa khoa Sài Gòn, nằm đúng ngay chiếc giường mà cô gái kia vẫn chết. Mỗi lần lên cơn, cô gái nắm đem tấm drap siết chặt cổ mình, rồi tiến công thùm thụp vào ngực mình, là thân xác của cô ấy em chồng. Tôi hỏi sao bà ko thử tụng kinh. Bà nói demo rồi, tuy thế vừa cầm chuông mõ lên là nó khiêu vũ tới quơ hết, rồi chạy ra ngoài đường đâm nguồn vào xe hơi. Tứ người lũ ông vạm vỡ không phòng được một bạn phụ nữ nhỏ bé. Nhập viện.

Pháp nếu sử dụng không đúng duyên thì ko có tác dụng dù vẻ ngoài mang tính Chánh pháp. Mang Bát-nhã ra tụng để giữ thành thì thành mất là chuyện đương nhiên, vì lực tụng Bát-nhã của người đời, trọng tâm chưa đầy đủ thanh tịnh để kẻ thù án binh bất động. Yêu cầu như Phật hoàng trần Nhân Tông, quán rõ nhân duyên của bọn chúng sinh mà dụng pháp. Pháp nào có duyên của pháp đó. Đúng dung dịch thì căn bệnh lành. Vấn đề dùng pháp này đòi hỏi phải “cảm ứng đạo giao” mới bao gồm tác dụng. Thành có lúc 1 pháp thấy bề ngoài có vẻ trái cùng với giới luật mà lại cứu được người. Còn thiện lành cơ mà không đúng duyên thì cũng chẳng cho tới đâu. Chính vì như vậy cái call là sử dụng pháp chánh xuất xắc tà được xét bên trên mặt lợi ích chúng sinh rộng là xét xung quanh phương tiện. Dù phương tiện đi lại thế nào, nếu nó mang lại lợi ích cho bọn chúng sinh thì phương tiện đi lại ấy vẫn gọi là chánh, chánh trong loại duyên ấy. Kinh Đại Bửu Tích quyển 6, phẩm Pháp hội Đại vượt phương tiện, Phật đang nêu một vài ví dụ nói đến những gì đang thảo luận đây. Cùng kết luận: “Bồ-tát hành phương tiện giáo hóa bọn chúng sinh, tùy thuộc vào sở dục của họ mà hiện thân… khi biết chúng sinh đã tạo thiện căn không thối gửi thì ngay lập tức xả ly, đối với ngũ dục không thể luyến tiếc”. Bởi lý do đó mà thấy Phật hoàng è Nhân Tông ráng quân đánh giặc. Vẻ ngoài có vẻ như đi ngược cùng với giới biện pháp mà Phật tử đã thọ, không gần cạnh sinh, nhưng mà thật là không phải. Chánh tuyệt tà không căn cứ trên phương tiện mà căn cứ trên công dụng của nhiều số. Công dụng đó là tỉnh thái bình và niềm tin được củng cố. Ngài mang Thập thiện đi mọi nơi giáo hóa nhân sinh. Làng hội ổn định định, quốc gia phát triển. Thành dụng pháp cầm nào ko quan trọng. đặc biệt là nó mang lại công dụng gì cho cái đó sinh. Đó bắt đầu là sự việc đáng nói. Nếu pháp dụng đó rất có thể dẫn tín đồ từ bỏ ác nghiệp, hành thiện nghiệp, tin vào nhân quả, an định được xóm hội thì dù pháp có trái cùng với giới mức sử dụng và không tồn tại trong tởm điển, trong trường vừa lòng đó, nó vẫn được điện thoại tư vấn là Chánh pháp. Xin nhấn mạnh vấn đề là “trong trường hợp” đó. Nghĩa là, pháp ấy vẫn được xem như là Chánh pháp vào trường vừa lòng đó, trong số duyên không giống thì chưa hẳn. Phẩm Pháp hội Đại thừa phương tiện đã phân tích về việc này.

Nói chung, máy gì là phương tiện đi lại thì nó chỉ mang ý nghĩa tùy duyên, không mang tính chất phổ quát như chân lý. Không phổ thông thì không phải là pháp có thể truyền bá rộng rãi, tốt nhất là với những vẻ ngoài có vẻ trái với giới luật. Do không phải người nào cũng có thể ứng dụng phương tiện đó, cũng chưa phải là pháp nhưng mà phàm phu, độc nhất là hạng thiếu hiểu biết nhiều gì về Phật pháp, hoàn toàn có thể thấu được thực chất của nó nhưng không khởi trung khu xấu ác, buộc phải trong tởm Phật dạy: “Các phương tiện đi lại này yêu cầu giữ chặt, đựng kín, chẳng yêu cầu nói cùng với hạng người hạ liệt, thiện căn nhát mỏng…”1.

Đây vẫn nói ở phương diện dụng pháp của kẻ trí, ko nói ở khía cạnh nhân quả. Nhân quả thì nhân nào bao gồm quả nấy. Tạo nhân, đủ duyên độc nhất định cần nhận quả. Tùy mức độ tác ý của thân trung tâm là thiện giỏi ác mà quả nhấn được tất cả mức độ khác nhau. Bồ-tát dụng pháp ích lợi chúng sinh nhưng mà không lầm nhân quả.

Đứng ở mặt nhân quả nhưng mà nói, vấn đề giết fan khi đủ duyên sẽ có quả báo. Song tùy vào trọng điểm thức dịp giết bạn và tâm thức thời điểm trả quả cơ mà báo tất cả nặng vơi khác nhau. Giết fan vì tác dụng của bạn khác, vày tự vệ, quả đang khác với câu hỏi giết người do nỗ lực ý, vày tham xuất xắc sân. Khi quả báo tới, kẻ ko tu hành dìm quả không giống với kẻ có tu hành. Mang lại nên, sau cuộc chiến tranh Nguyên Mông, một pháp được xem như là tốt duy nhất trong tình cố lúc ấy, vị không thể đòi hỏi một pháp toàn triệt trong nhân loại tương đối này, Phật hoàng trằn Nhân Tông đi khắp nơi, phá những dâm miếu, sử dụng Thập thiện giáo hóa nhân sinh. Ngoài việc an định làng mạc hội trong hiện nay tại, việc đó còn giúp nhân sinh xây dựng chiếc nhân phước thiện vào tương lai, hầu chuyển bớt nghiệp quả mà mình vừa gây nhân trong quá khứ, dù đó chỉ vì chưng tự vệ.

Em gái tôi từng nghe người đàn bà lớn tuổi khóc cùng năn nỉ cô nàng tha thứ cho bà. Cô gái kia đấm thùm thụp vào ngực mình nhưng mà khóc uất ức: “Tha thứ đến bà rồi ai tha thứ mang đến tôi. Bà có biết tôi đau đớn nóng bức nắm nào không nhưng bà đòi tha thứ cho bà …”. Bắt đầu thấy từ bỏ tử không hẳn là hết. Ngợp mà chết thì cảm giác ngợp còn mãi. Đau đớn nóng rát mà chết thì khổ cực nóng rát còn đó. Khổ này chồng khổ kia. Đâu bắt buộc chết là hết. Lâm vào hoàn cảnh thân ngạ quỷ với các hận thù khổ sở chưa hết thì cứ nghiệp này mà theo. Trả thù và chế tác bất thiện nghiệp, nghĩ có thể giải quyết được phần nào việc buồn bã của mình nhưng mà thật là chỉ đi ngược. Đó là loại khổ muôn kiếp của bé người, mong sướng nhưng mà gây nghiệp khổ, ý muốn có hoa cơ mà trồng nhân cỏ. 

Rốt cuộc ko biết vấn đề đó nắm nào. Vì con em của mình đã đòi ra viện sớm. Dù căn bệnh chưa hết. Nó mất hồn khi nghe cô gái nói: “Tao không hại đâu, đừng có niệm Phật…”. Ma quan sát thấu tới nó, nó chuồn gấp đến yên.

Đó là cảnh ma nhập tôi gặp phải mà lại tôi không biết làm cái gi cho họ. Vày lúc kia tôi chưa biết gì về Phật pháp.

Lần máy hai là con cháu của một nhỏ nhóc trong đạo tràng. Các lần cái vong ấy vào thân thì con bé nhỏ lại khóc. Cứ ngồi vậy mà khóc. Có khi khóc mang đến nửa ngày new ngưng. Dừng rồi lại khóc. Quá trình bỏ hết. Tôi không tận mắt chứng kiến tận mắt dẫu vậy nghe nó khóc qua điện thoại khi người mẹ nó điện thoại tư vấn tôi. Giờ đồng hồ khóc lạ lẫm. Có lẽ để biết ma khóc, chẳng phải tín đồ khóc. Hên là cái vong này nó biết Phật pháp, vững chắc nó muốn mái ấm gia đình nó đi chùa, tụng kinh, niệm Phật, nên lúc mẹ nó thực bụng niệm Quán thế Âm là nó dứt khóc. Phải hứa thêm cùng với nó đã đi chùa, tụng khiếp mỗi đêm, kết hợp với việc cúng dường, làm cho công trái phước thiện hồi hướng mang lại nó. Tôi thì thực bụng niệm danh hiệu Địa Tạng, thờ dường những loại công đức đến Tam bảo tận mười phương, nguyện Ngài trợ lực để vong nhân dìm được tất cả mà phân phát niềm tin, buông bỏ. Ao ước đầu bầu thì đầu thai. Chưa muốn đi thì được an vui. Cố kỉnh là nó hài lòng, xuất ra với không lúc nào vào quấy nữa. Con nhỏ xíu hiện cũng đã có chồng và sống lặng ấm.

Đó là vài chuyện ngũ quỷ trong cuộc sống thường nhật nhưng tôi từng bệnh kiến. Còn câu hỏi mở mắt thấy bóng trắng đi đầu võng hay phải đi lãng vãng trong các giấc mơ, chưa hẳn không, cơ mà mơ thì không kể ra đây.