Đằng sau thiên thần là một ác quỷ

     
*

*
Xem hướng dẫn
Link download:
*
ePub
*
Mobi/PRC A4A5A6 - xem thông tin ebook
ương Thiên Bảo bổ xuống, khoé mồm rơm rớm không nhiều máu. Mấy fan xung quanh đã ngồi ăn thấy vậy thì hét lên, rồi đứng nhảy dậy, nét mặt họ hoảng loạn. Đình Nhã đứng ngây người, cô hốt hoảng lấy tay che miệng. Gia Bảo....sao anh lại ở chỗ này chứ? Cô, cô đâu có cho anh biết. Gia bảo thì như bé thú nổi điên, xông vào đấm lia lịa Dương Thiên Bảo. Đôi mắt anh vằn đỏ đựng đầy cạnh bên khí, khắp người toả ra luồng khí băng lạnh. Mọi tín đồ xung quanh sốt ruột đứng tản ra, một số trong những người rút điện thoại cảm ứng định call cho cảnh sát. Cơ hội này, Đình Nhã mới sực tỉnh, cô cù sang đông đảo người, xin họ đừng báo công an rồi lao đến, giữ lại tay Gia Bảo lại:
- Ra là em đi gặp mặt? Em tránh khía cạnh anh xuyên suốt mấy ngày chỉ vì việc này sao? Đình Nhã, mau vấn đáp đi!
Vẻ mặt cuồng nộ của Gia Bảo làm tim Đình Nhã như thắt lại. Cô mím môi, mấy giọt nước đôi mắt trào ra, lăn nhiều năm trên má. Cô đứng như bất động, nhìn anh đầy bi quan bã. Trong cổ họng cô thô khốc, muốn cất tiếng nói tuy nhiên không thể. Cảm giác đau buồn này, khiến cô thực sự khó chịu. Giờ cô chỉ ao ước chạy trốn, chạy trốn tất cả
- Hừ, thảo nào từ nãy mang lại giờ tôi rỉ tai mà cô cứ tỏ ra cạnh tranh chịu, thậm chí là còn không thèm nghe. Ra là do tên này. Cô cũng gớm ghê thật. Định bắt cá nhị tay à? Thứ phụ nữ rẻ tiền!- Dương Thiên Bảo quệt lốt máu sinh sống miệng, gã cười nhạt, khinh thường khỉnh liếc Đình Nhã
Đình Nhã cắm môi, móng tay bấm sâu vào domain authority thịt. Cô cúi mặt, không nói được lời nào. Mọi bạn xung xung quanh thì tỏ ra gọi chuyện, họ xì xầm nói gì đó, thỉnh phảng phất còn lườm Đình Nhã. Chưa lúc nào Đình Nhã thấy tủi nhục cùng xót xa như vậy, mắt cô đỏ hoe, làn nước mắt chỉ chực trào xuống
- mi nói gì hả? Nói ai là thứ con gái rẻ tiền? kể lại xem!- Gia Bảo nói như gầm, anh tóm cổ áo gã kia, định giáng cho gã mấy cú đấm nữa nhưng Đình Nhã chạy tới, giữ chặt cánh tay anh lại.

Bạn đang xem: Đằng sau thiên thần là một ác quỷ


Gia Bảo im re nhìn cô. Anh nghiến răng, rồi nạm tay cô bỏ ra ngoài. Phía bên trong quán, đều người vẫn còn đấy xôn xao bàn tán...
Đình Nhã khẽ nhăn mày. Cổ tay cô bị anh rứa chặt mang lại nỗi đau nhói. Cô vùng vẫy, nắm hất tay anh ra nhưng không thể.
Nhưng Gia Bảo coi như không nghe thấy gì. Anh tiếp tục nắm tay cô với kéo cô đi. Đến một ngõ tối, anh kéo cô vào, rồi bất thần đẩy cô vào tường, ánh nhìn giận dữ chú ý cô, nhị tay anh ghì chặt vai cô. Xương của Đình Nhã cơ hồ như ước ao vỡ vụn ra. Cô nhíu mi, giãy giụa, bất ngờ, Gia Bảo khom người xuống và hôn vào môi cô. Đình Nhã sững người, đôi mắt cô mở to, toàn bộ cơ thể như đông cứng. Lần này, nụ hôn ko còn êm ả nữa mà lại nó thật mãnh liệt, cất chất sự tức giận cùng độc chiếm. Lưỡi Gia Bảo tách bóc hàm răng nhỏ xinh ra cùng len vào mồm cô, tay anh luồn qua tóc cô. Tim Đình Nhã đập mạnh, toàn bộ cơ thể mềm nhũn, cô cần yếu phản kháng được. Trước lúc ý thức mất đi, cô dùng hết sức tăng nhanh anh ra:
Từng giọt nước đôi mắt lăn dài trên má. Đau....Thất vọng.....Chua xót. Cô chỉ biết khóc và chú ý anh. Tại sao, Gia Bảo lại có tác dụng vậy chứ? trên sao....? rõ ràng anh biết chuyện sẽ là không thể. Gia Bảo lặng lặng, ánh mắt anh bi thảm và phảng phất nỗi buồn.

Xem thêm: Đáng Yêu Nụ Cười Trẻ Thơ Việt Nam, Nụ Cười Trẻ Thơ


- Gia Bảo, bọn chúng ta....chuyện sẽ là không thể, anh biết mà- Đình Nhã xót xa nói, cô quay đi, không dám nhìn thẳng vào anh
- trên sao? cùng với anh thì ko thể, tuy vậy với người không giống thì có thể đúng không? Đình Nhã, em lừa dối anh. Sao em có thể đi gặp gỡ mặt người khác hả?- Gia Bảo trong khi không còn giữ lại nổi bình tĩnh, anh nắm vai cô để cô đối diện với anh
- bởi sao em không tồn tại quyền đi chứ? do sao? Em đi gặp mặt mặt người khác thì sao? Chẳng liên quan gì tới anh cả, anh quên rồi à? chúng ta là anh em, là anh em đấy!
- Đình Nhã, em nói gì chứ? Ra là em có chủ kiến tránh mặt tôi do tôi là anh trai em sao? Không, tôi ko chấp nhận. Bằng hữu sao? Tôi không quan tâm!- Gia Bảo gằn giọng rồi anh bế thốc cô lên và bước đi. Tới địa điểm đậu xe, anh ném cô vào cô, với phóng vụt đi, không kịp để cô làm phản kháng.
- giới hạn lại, Gia Bảo. Anh đưa em đi đâu? Thả em xuống!- Đình Nhã hoảng loạn nhìn anh, cô đập cửa xe vô cùng mạnh
Gia Bảo ko nói gì, anh vẫn phóng xe cộ đi, mặc mang lại Đình Nhã la hét. Một lúc sau, Gia Bảo ngừng xe. Đình Nhã đột sững người, cô ngạc nhiên nhìn nơi cô đã ở. Đây....không buộc phải nhà Gia Bảo sao? Anh gửi cô mang đến đây làm những gì chứ?
Trong cơ hội Đình Nhã còn quan tâm đến thì Gia Bảo đã nâng cô thoát khỏi xe. Anh ôm cô vào trong nhà rồi đẩy cô vào trong 1 căn phòng cùng chốt cửa ngõ lại. Đình Nhã tái mặt, cô run rẩy nhìn anh:
Cà vạt của Gia Bảo bị anh nới lỏng ra, anh cởi áo khoác và ném nó qua một bên, dứt anh xông tới, đè cô xuống. Đình Nhã lo sợ đến trào nước mắt, cô giãy giụa, nỗ lực đẩy anh ra cơ mà vô ích. Cô nói trong làn nước mắt:
- trường hợp chỉ vị hai chữ "anh em" nhưng anh cần nhìn em ở bên bạn khác, thì thà anh nhằm em hận anh, để người đời coi thường bỉ anh còn hơn.
- không được, Gia Bảo. Không....ưm.....- Môi của Đình Nhã hối hả bị môi Gia Bảo khoá lại. Anh thô bạo xé áo cô, nụ hôn mỗi lúc càng mãnh liệt hơn.
- không thể, Gia Bảo. Không!!!!- tiếng hét của Đình Nhã chìm chết thật đi. Vắt vào kia là mọi giọt nước mắt đắng cay cùng một cảnh xuân sắc say đắm lòng người
Đình Nhã stress hé ngươi mắt. Cô nhàn ngồi dậy. Trời đã tối dần. Chú ý đống áo xống vương vãi trên sàn và phần nhiều vết đỏ, tím trên cơ thể mình, Đình Nhã ko kìm được cực khổ mà trào nước mắt. Gia Bảo vẫn còn đó ngủ say sát bên cô, lúc ngủ, trông anh thật nhân hậu lành, cô vắng lặng ngồi nhìn anh, rồi cô dìu dịu đứng dậy, vơ vội đống quần áo vào trong nhà vệ sinh. Cố gắng đồ xong, cô quay lại nhìn anh một lần nữa, xong xuôi cô cù người, bong khỏi phòng và chạy đi thiệt nhanh. Không, đây chỉ là cơn ác mộng thôi. Là ác mộng. Vừa chạy Đình Nhã vừa khóc. Cô biết phải làm gì đây? Gia Bảo, không còn là con fan ngây thơ, hiền vơi nữa. Vừa rồi, anh là 1 trong kẻ độc chiếm. Cô cùng với anh là anh em mà. Tại sao....chuyện đó lại xảy ra? nguyên nhân anh lại làm vậy? Đình Nhã thuyệt vọng và đau khổ tột cùng. Tim cô như bị ai đâm vạn nhát dao. Cô, đã làm việc ấy cùng với anh trai bản thân ư? ko thể. Đình Nhã thẫn thờ cách đi. Bóng về tối như nuốt trọn mang cô. Đơn độc và bi thương.......
( Chap này hơi 16+. Mong mọi người thông cảm. Mà lại xin các bạn cho người sáng tác nói vài ba lời. Theo tình hình thấy được thì lượng xem truyện khá nhiều mà comment vẫn còn vô cùng "nghèo nàn". Ai trải qua đọc truyện vui miệng để lại cho tác giả một vài chữ dìm xét. Cảm ơn chúng ta nhiều)